Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm – Chương 16
Hạnh nhân- phân làm hạnh nhân đắng và hạnh nhân ngọt, đình khái bình suyễn, vị đắng tác dụng ban đầu là trị ho giảm hen, còn có công dụng thông phổi.

Anh cầm lên thời gian biểu, nhìn xem thời gian, dựa vào ngày tháng , mới giật mình, thì ra đêm nay là giao thừa. Tòa nhà thí nghiệm của trường lành lạnh yên tĩnh, chỉ có vài ánh đèn phòng nghiên cứu của cơ quan khoa học, vãng lai không thấy mấy người, nghiên cứu sinh cùng làm việc từ sớm đã biến mất. Phòng thí nghiệm yên ắng sạch sẽ to như vậy liền chỉ có mình anh.

Ba năm rồi, cái tết của Hà Tô Hiệp đều trôi qua thế này, cả ngày lẫn đêm vùi đầu vào thuốc, trong liều lượng và các ca trực, mỗi khi bà nội, bà ngoại gọi điện đến, anh luôn nói quá bận không thể về nhà được, bất tri bất giác, tết đối với anh mà nói có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Bởi vì, không có nhà, không có người cùng nhau một chỗ đón giao thừa, thời điểm 12 giờ, mùi hương của sủi cảo, điện thoại chúc mừng năm mới nối liền không dứt,là những thứ anh không muốn trải qua.

—–

Bỗng tiếng điện thoại không biết của ai từ phòng bên cạnh vang lên, giọng ca của Trần Dịch Tấn truyền trong dãy hành lang gấp khúc vắng vẻ, thật lâu thật lâu: “Merry, Merry Christmas, lonely, lonely Christmas, muốn chúc mừng không biết dành cho ai, tình yêu khiến chúng ta rơi vào bế tắc…..”.

Trong lòng anh một trận chua sót, thở dài một hơi thật mạnh, chợt nghe trên hành lang một đoạn tiếng bước chân của giày cao gót, nhỏ vụn, có chút hỗn loạn, không tự chủ được mà dừng lại công việc trên tay một lát. Chờ mong điều gì đây!

….

Tiếng bước chân bỗng im bặt, không ngoài dự đoán, người tới sẽ đẩy cửa mà vào, mang theo hộp cơm, mỉm cười với anh nói: “Hà Tô Hiệp, ăn sủi cảo, đừng bận nữa, tối nay là đêm giao thừa rồi! nhanh tới, bằng không em sẽ ăn hết luôn!”

Anh luôn luôn cười cô: “Bên trong phòng vô trùng ăn sủi cảo, có phải có chút không tôn trọng các dụng cụ thí nghiệm khoa học hay không đây!”

…..

Khi ấy anh không nguyện ý về nhà đón năm mới, chỉ đứng ở trong phòng thí nghiệm, Trương Nghi Lăng cùng anh mừng năm mới, hai người ăn sủi cảo, bánh trôi ở trong phòng thí nghiệm, sau đó khi quá nửa, đêm anh sẽ đưa cô tới ga tàu hỏa, một năm, lại chỉ còn một mình anh.

Nhưng, trốn tránh như thế nào thì trong lòng vẫn còn sự trống rỗng, không có cảm giác thân thuộc, anh cởi găng tay, lấy ra di động, ấn dãy số ông nội Hà, bên lập tức có người nhận máy, giọng nói non nớt còn hôi sữa: “Ano, nhà cụ nội Hà, tìm ai?”.

Anh phụt cười một tiếng, đột nhiên trong lòng tràn đầy ôn nhu: “Là chú, Hà Thủ Ô phải không!”

Đứa bé “Hừ” một tiếng, “Chú coi thường cháu, cháu không phải là Hà Thủ Ô, cháu gọi là Hà Thủ Tranh!”.

Lập tức bên đầu dây có tiếng người tiếp lời: “Tô Hiệp?! Bố, mẹ, điện thoại của Tô Hiệp!”

Anh không nghĩ ông sẽ vội vàng chạy tới, liền hòa khí với đứa cháu nhỏ: “Chú một lát sẽ trở về, nói cho bà nội, ông nội, nếu mọi người đã ăn cơm rồi thì không cần chờ chú nữa.”

“Chú, cháu muốn bao lì xì nha! Bằng không cháu không mở cửa cho chú!”.

“Biết rồi, tên nhóc tham tiền! cháu ngắt máy trước, đợi lát nữa gặp.”

“Được! Không gặp không về!”.

—–

Siêu thị đã sớm đóng cửa, may mà một quầy hàng nhỏ bên cạnh bệnh viện còn mở, ông chủ tươi cười niềm nở, nhiệt tình tiếp đón anh: “Cậu nhóc, nơi khác mới về à, tặng quà mà mua nhiều, tôi sẽ tính cậu rẻ một chút, mọi người đều vui vẻ mừng năm mới!”.

Anh cười khổ, dáng vẻ của bản thân đúng là có chút “hào phóng”, rất giống người ở xa mới về.

Một mình ngồi trên xe buýt, trên đường tới tới lui lui đều là những người vội vã, bác lái xe cười: “Tiểu tử, vận khí của cậu tốt thật, đây là chuyến xe cuối cùng của đêm nay, tan tầm chúng tôi cũng về nhà đón giao thừa.”

Anh cảm thấy đây là ý trời, là điềm tốt của năm tới.

Thật sự đã lâu không như vậy, người một nhà cùng nhau ngồi một chỗ ăn bữa cơm, thành viên không nhiều, bao quanh một cái bàn vẫn không kín, đứa cháu của anh quỷ quái tinh ranh, nói chuyện chọc cười, một bữa cơm ăn xong cứ như vậy mà thuận hòa vui vẻ, sau đó, mọi người lại ngồi xuống ghế sô pha đợi tiệc tối mừng năm mới giao thừa.

Hà Thủ Tranh cầm lon nước trái cây vui vẻ chạy tới, một đầu vùi vào lòng Hà Tô Hiệp: “Chú, đi giúp cháu bắn pháo hoa”.

———

Trong nhà văn hóa tụ tập không ít trẻ con, âm thanh pháo hoa “bùm bùm” làm sáng cả vùng trời, Hà Thủ Tranh vui sướng chơi loạn, trên mặt đất toàn là tuyết cứ chân cao chân thấp chạy, trong tay còn nắm “cây gậy ma thuật”, đốm lửa nhỏ phát ra, làm tôn lên khuôn mặt nho nhỏ, tròn tròn, bụ bẫm; đây là thú vui trẻ thơ, khoái trá, thích thú, hoan hỉ còn có cả hạnh phúc.

Hà Tô Hiệp nhớ tới bản thân trước đây, cũng từng trải qua những điều vui vẻ giống thế, nhưn