Doctruyen9x.Com
Tải Game Tìm kiếm

Blog truyện tình yêu

Like Fanpage Doctruyen9x để cập nhật truyện mới nhất
iWin - game bài đỉnh nhất VN
Avatar - trồng trọt kết hôn MXH cho teen
Phong Vân Truyền Kỳ online
Mobi Army - gunbound mobile
Chia sẻ: Share lên facebook

Nhóc ơi! Yêu anh nhé


Chương I:

Con nhỏ Hương gắt lên với tôi, tiếng thét của nó có thể làm cho người chết sống dậy mà ko cần thuốc hồi sinh.

- Mày điên rồi à! Việc j phải nói chuyện với cái loại người như vậy. Chỉ tổ tốn nước bọt – Hương gào ầm lên.

- Cũng đành thôi. Mình cứ đến thôi, việc j phải sợ? – tôi vẫn bình thản nói.

- Bọn chúng đúng là ko bằng loại cầm thú – Hương nói rồi nhổ phì một bãi nước bọt xuống chân.

- Kệ đi. Dù sao thì tao vẫn đến gặp chúng – Tôi nhún vai.

Nhỏ Hương bắt đầu dịu giọng hơn, van nài tôi

- Tao xin mày đấy, mày mà đi chúng nó sẽ dở trò hãm hãi mày cho xem, tao biết là bọn nó sẽ… – nó chưa kịp nói hết câu thì đã bị tôi chặn họng.

- Hương à! tao rất biết ơn tấm lòng của mày, nhưng tao vẫn phải đi. Mày cứ yên tâm, dù trong hoàn cảnh nào tao cũng sẽ sống tốt để về với mày mà. Cùng lắm là khi tao chết mày lo hộ tao hậu sự thôi.

Tôi vừa dứt lời thì đã bị ngay 1 cái cốc vào đầu. Tôi xoa đầu, mặt nhăn nhó.

- Con nhỏ điên này – tôi quát lên.

- Mày thích thì đi 1 mình đi, tao ko đi cùng đâu. Đời còn dài, tao vẫn chưa muốn chết – nó nói với giọng đầy bực bội.

- Tùy mày.

Rồi tôi lại chúi đầu vào quyển sách đang đọc dở.

*************

Cuối buổi học ngày hôm ấy, như đã hẹn, tôi với nhỏ Hương đi ra sân sau. Nhỏ Hương, mồm thì xoen xoét nói ko muốn đi nhưng cuối cùng cũng phải đi. Qủa đúng như dự đoán, ko chỉ có 2 anh em nhà họ Lý mà phía sau 2 anh em bọn nó còn có cả một đội quân hùng hậu. Thật đúng là phiền phức mà. Lý Tiêu Linh bước lên phía trước.

- Thế nào? Các cậu thấy hôm nay có nóng ko – vẫn cái giọng điệu mỉa mai ấy, bọn nó lại tính giở trò j đây ko biết, đúng là tiểu nhân.

- Nóng, làm sao? – tôi trả lời cộc lốc.

- Thực ra, tao nghĩ bọn mày ko nóng đâu. Tiêu Lôi…. – nhỏ nói rồi vung tay ra lệnh cho anh trai đang đứng bên cạnh. Nhiều lúc tôi tự hỏi ko biết đâu là anh đâu là em nữa.

Thế là Tiêu Lôi lấy từ đâu ra 1 xô nước đầy rồi hất thằng vào 2 đứa chúng tôi. Cả hai ướt nhẹp.

- Hahaha, có còn thấy nóng nữa ko cưng, hahaha – nhỏ cười chanh chua.

- Mát thì có mát – tôi hất hất mái tóc đang ướt sũng của mình về phía sau – nhưng nhìn thấy chúng mày là tao lại thấy nóng.

- Thôi mà An Anh, chúng ta về thôi – nhỏ Hương vốn đã yếu bây giờ bị hất nước như thế chắc nó sợ lắm. Thôi thì nể tình con bạn thân, tha cho chúng nó lần này vậy.

- Sao? Sợ rồi hả cưng, hahaha.

- Chúng mày nhớ đấy, vụ này tao ko để yên đâu – tôi quát rồi dẫn Hương ra về.

Nhìn dáng vẻ của 2 đứa chúng tôi bây giờ ko khác j 2 con bụi đời. Vụ này tôi quyết ko tha cho bọn nó.

Chương II:

Hôm nay là chủ nhật, là ngày rỗi rãi nhất của tôi. Lâu lâu mới được 1 ngày nghỉ, phải nhân cơ hội này đi chơi mới được. Nghĩ vậy, tôi bật dậy khỏi chăn, lao xuống nhà. Tôi bắt đầu cái giong năn nỉ, xin phép mẹ cho đi chơi.

- Mẹ ơiiiiii! Hôm nay được nghỉ mẹ cho con đi chơi nha – tôi ôm mẹ nói.

- Cha bố cô, ừ đi đi, nhưng nhớ về sớm đấy – me cốc đầu tôi và mắng yêu.

- Thanks mẹ nhiều, con yêu mẹ nhất trên đời – tôi hôn mẹ rồi chạy tót lên gác thay quần áo.

*****

Tôi lang thang dọc các phố phường Hà Nội. Bây giờ tôi mới thấy quê hương của tôi thật đẹp. Bình thường do mải học và bận làm thêm nên tôi chưa bao giờ có dịp đi tham quan Hà Nội.

Bên đường có 1 quán cà phê nhỏ, tôi nhẹ nhàng bước đến. Quán cà phê tuy nhỏ nhưng rất thu hút. Trong quán phát ra tiếng nhạc du dương làm siêu lòng người, quán được bài trí rất phong phú, tường được sơn màu vàng nhạt có đủ các hình thù ngộ nghĩnh. Nhưng dường như tôi cảm giác như quán cà phê này rất quen thuộc, vô cùng quen thuộc là đằng khác. Đúng rồi. Đây là quán cà phê mà anh đã nói lời chia tay tôi. Vậy là bao nhiêu kí ức lại hiện về trong tâm trí tôi….

………..

………..

………..

Đó là vào 1 buồi sáng trời mưa, anh gọi cho nó nói sẽ chờ nó ở quán cà phê đối diện Hồ Tây. Nó cứ tưởng rằng vì nhớ nó quá mà anh phải hẹn nó. Nhưng ko ngờ đó là lần cuối cùng nó găp anh. Nó sợ anh phải chờ lâu nên đã chạy như bay đến quán cà phê. Nhưng khi đến nơi nó chẳng thấy ai cả, nó hơi hoảng và nhận ra có điều j đó rất lạ. Bỗng người phục vụ tiến đến và đưa cho nó 1 tờ giấy, nó mở ra xem thì đó là bức thư của anh:

“Có lẽ đây là lần cuối cùng anh viết thư cho em. Anh phải đi Pháp, anh nghĩ em sẽ ko thể đợi anh được nên chúng ta hãy chia tay đi. Anh mong em sẽ gặp được người tốt hơn anh và hãy quên anh đi.”

Và kể từ lần đó nó ko bao giờ yêu nữa. Vì nó ko tin vào tình yêu, ko tin vào những lời nói ngọt ngào. Nó quyết định sẽ khép chặt trái tim lại và ko trao cho bất kì ai. Trái tim ấy sẽ ko bao giờ mở ra 1 lần nữa.

……….

……….

……….

” Tính Toong”, tiếng chuông ở cửa vang lên, có khách vào. Như phản xạ sẽ có 1 nhân vi



Trang:
Mẹo: Ấn vào link chỗ Danh sách chap cuối mỗi truyện để xem full các chap của truyện đó
Bình luận

Truyện ngẫu nhiên

[Pic] Bồn cầu troll - 1,002 lượt đọc
Cưới ta, mua một tặng một - 1,001 lượt đọc
Đạo tình – chương 111 – 118 - 6,138 lượt đọc
Yêu thầm chị họ chap 59 - 3,721 lượt đọc
Thích cậu một chút thôi… - 6,037 lượt đọc
Tiểu thư đáng yêu và Thiếu gia siêu quậy – Chương 18 - 2,214 lượt đọc
Vì em yêu một chàng trai nghiện bóng đá! - 1,152 lượt đọc
Cô ấy là của tôi ! – Chương 33 - 1,008 lượt đọc
Phàm Nhân Tu Tiên - 12,312 lượt đọc
Chị! Em Cảm Nắng Rồi!!! – Chương 67 - 281 lượt đọc
Lien Ket

doc truyen

truyen tinh yeu

Tai game dien thoai
CopyRight 2012