Doctruyen9x.Com
Game Tìm kiếm

Blog truyện tình yêu

Like Fanpage Doctruyen9x để cập nhật truyện mới nhất
LINE - Gọi và nhắn tin miễn phí

LINE - Gọi và nhắn tin miễn phí

Chia sẻ: Share lên facebook

Nhỏ đáng ghét…em đã cướp mất trái tim anh rồi Chap 38


Chương VIII : Vén màn những bí mật trong quá khứ 

Áng mây thứ 36 : “Chìa khóa vàng” 

Hạnh phúc phải tìm trong chông gai 
Tương lai phải tìm trong quá khứ 
Tình yêu phải tìm trong 3 chữ 
Hai chữ yêu thương một chữ chờ ♥ 

Căn phòng chìm đắm trong hai từ “im lặng”. 

Ngột ngạt. 

Tuy gần mà sao lại xa cách đến thế? 

Hiệu trưởng Lâm chậm rãi quan sát hình ảnh bé nhỏ của người đang ngồi trước mặt mình thật kỹ, ông muốn lưu giữ hình ảnh ấy mãi mãi trong tim. Đứa con gái mà ông yêu quí nhất đã lớn thật rồi. 

Càng nhìn, ông càng cảm thấy con mình đáng yêu, muốn ôm chầm lấy con nâng niu trong vòng tay nhưng không được vì có một cái gọi là “khoảng cách” đang bao trùm kín căn phòng nhỏ. 

Từ khi Thiên Di bước vào phòng cho đến tận thời điểm này không ai nói một lời nào. Ông khá bất ngờ khi thấy Thiên Di gõ cửa và tự tìm đến gặp ông, một chút niềm vui hiện diện đâu đây. Nhưng với khoảng không im lặng đến nghẹt thở này làm ông cảm thấy thật khó chịu. Ông chính thức phá tan “rào cản” giữa hai người. 

_ Ta … 

_ Ông thật sự là cha tôi? 

Thật trùng hợp khi cả hai cùng tranh nhau nói trong cùng một khoảnh khắc. Đôi mắt hướng nhìn vào không trung, Thiên Di đưa ra câu hỏi bâng quơ đã biết trước câu trả lời. Nó thật sự không muốn tin vào “giấc mơ có thật” này chút nào. 

_ Thiên Di, ta xin lỗi, vô cùng xin lỗi con, ta … 

_ Xin lỗi? Mọi chuyện của quá khứ giờ ông lại đem ra xin lỗi. Tôi có nên chấp nhận lời xin lỗi ấy không? 

Hành động nói năng thật dứt khoác của Thiên Di làm ông tái lòng, ông biết mình đã mang một tội lỗi lớn với đứa bé ngây thơ này. Nhưng biết làm sao được khi mà không thể quay về quá khứ! Ước gì người ta có thể làm thời gian ngừng trôi và quay lại điểm khởi đầu và sửa chữa mọi sai lầm! 

Thiên Di đến đây là vì một lý do khác chứ không phải cái lý do nhận cha mà ông đang mong đợi. Nó đến là vì muốn tìm hiểu chuyện đã nghe lén hôm đó – chuyện gì đó về một con mèo mang tên “chìa khóa vàng” mà Triết Minh và Bách Nhật đã nói. 

_ Tôi muốn hỏi ông một chuyện. Nhưng ông phải hứa là phải nói sự thật! 

_ Được. Con cứ hỏi. – Hiệu trưởng Lâm vui mừng thốt lên mặc dù không biết con mình muốn biết chuyện gì. 

_ “Chìa khóa vàng” là gì? 

Sững người. Ông bàng hoàng nhìn con mình mà nước mắt như ứa ra. Có nên nói không? 

Phải nói. 

Ông phải nói. Ông không nên giấu con mình nữa. Nhưng … ông chỉ nói một khía cạnh nào đó thôi. Đủ để Thiên Di biết về cái tên “chìa khóa vàng”. 

————————————– 

Hứng từng đợt gió trời, Thiên Di đưa mắt mơn man nhìn vào không trung. Bất chợt, lời của Hiệu trưởng Lâm hiện lên trong đầu nó. 

“Ta đã từng làm việc trong một tổ chức mang tên Qủy trắng. Vì mối thù xưa giữa các chủ tịch quá cố với một kẻ tội đồ. Kẻ đó đã làm nhiều chuyện không thể tha thứ như mưu sát chủ tịch và cả gia đình chủ tịch. Chính người chủ đầu tiên của tổ chức đã bị như thế. Trước lúc lâm chung, ông giành ít máu của mình để lại vài dòng chữ về kẻ tội đồ đó. Ông đã gọi kẻ đó với cái danh “chìa khóa vàng” vì một lý do chỉ có ông mới biết và đặt ra quy luật : Kẻ nào được gọi là “chìa khóa vàng” sẽ phải chết dưới tay chủ tịch mới. Cái điều luật ấy được lưu truyền và thực hiện cho đến giờ. Mỗi năm, sẽ có người không may là “chìa khóa vàng” do bóc phiếu. Dù là người thân thuộc hay xa lạ người đó cuối cùng cũng phải chết dưới tay vị chủ tịch của thời đó….” 

“Tại sao? Đó đã là quá khứ. Nếu có thù, chỉ với một mình người kia thôi. Những “chìa khóa vàng” trong những năm sau đâu có tội gì?” 

“Ta biết và những chủ tịch cũng biết. Nhưng đâu ai dám trái lời một khi quy luật đã được đặt ra.” 

“Vậy “chìa khóa vàng” được định sẵn là phải chết?” 

“Ừm.” 

“Còn Vĩnh Khoa? Ông biết anh ấy không?” 

“Cậu ta là vị chủ tịch của thế hệ này!” 

“Vậy anh ấy sẽ phải giết người sao? Người mang tên “chìa khóa vàng” ấy?” 

“Đúng.” 

“Thế “chìa khóa vàng” năm nay là ai?” 

“Ta ….không biết!” 

_ Bé Di, làm gì mà thẫn thờ vậy? 

Tiếng nói của Hải Nhân làm Thiên Di thoát khởi mớ lộn xộn trong đầu. Nghiên đầu nhìn Hải Nhân trong giây lát, Thiên Di nở một nụ cuời rồi trở về với trạng thái bình thường như mọi khi. 

Ngồi xuống cạnh sóc con, khoan khoái duỗi thẳng tay lên đỉnh đầu, đôi mắt đen láy chứa đầy màu xanh thanh thoát của bầu trời bao la, Hải Nhân nhẹ nhàng nói : 

_ Có chuyện không vui thì cứ nói với anh, em đừng để trong lòng, điều đó làm người anh này khó chịu lắm đấy, nhóc à! 

Một tiếng thở dài khẽ vang lên, trong hơi thở ấy chứa đựng một niềm tâm sự cần thổ lổ ngay tức khắc. Quay sang người anh đáng kính, mỉm cười với đôi mắt sáng tựa pha lê trong suốt, Thiên Di nói với chất giọng cực đáng yêu nhưng chứa đầy


1/212

Trang:

Mẹo: Ấn vào link chỗ Danh sách chap cuối mỗi truyện để xem full các chap của truyện đó
Bình luận

Truyện ngẫu nhiên

CHỜ NGƯỜI 10 NĂM - 4,109 lượt đọc
Tiểu thư đáng yêu và Thiếu gia siêu quậy – Chương 15 - 1,997 lượt đọc
Vợ ơi là vợ full – Chương 7.9 - 608 lượt đọc
56 ngày yêu - 2,871 lượt đọc
Chương 29: Ngày bình yên cuối cùng – Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau - 1,567 lượt đọc
LI DỊ CHÁN LẮM! - 2,471 lượt đọc
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài chap 181 – 200 - 4,042 lượt đọc
Tháng 8, mùa yêu! - 400 lượt đọc
Chị! Em Cảm Nắng Rồi!!! – Chương 11 - 315 lượt đọc
Chị! Em Cảm Nắng Rồi!!! – Chương 47 - 304 lượt đọc
Lien Ket

doc truyen

truyen tinh yeu

Tai game dien thoai | dien dan mobile
Game Đánh Bài Online, Game Vua Bài miễn phí
CopyRight 2012
U-ON