Doctruyen9x.Com
Game Tìm kiếm

Blog truyện tình yêu

Like Fanpage Doctruyen9x để cập nhật truyện mới nhất

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

NẾU EM CHỊU YÊU ANH SỚM HƠN


Anh cầm bó hoa màu vàng rực rỡ, tay mở cánh cửa phòng bệnh 209B.

“Để em giúp chị!” – Anh bước thật nhanh khi trông thấy cô đang cố sức gượng dậy, đôi bàn tay anh khéo léo đỡ cô dựa lên chiếc gối được kê xéo ở đầu giường.

Cô mỉm cười nhìn anh:

“Cảm ơn nhóc! Mà sao lúc nào cậu cũng có thời gian đến thăm tôi vậy? Bỏ bê bạn gái để lo cho bà già này hả?”

“Chị à, em…”

“Trời hôm nay rất đẹp!” – Cô cắt ngang, quay mặt ra phía cửa sổ để tránh ánh mắt của anh. Lúc nào cũng thế, anh luôn là người đuổi còn cô là kẻ trốn chạy. Không biết cả hai đã chơi trò cút bắt này bao lâu rồi? Một năm? Hai năm? Ba năm? Hay nhiều hơn thế nữa?

Lần đầu tiên anh tỏ tình, cô đã thẳng thừng từ chối với lí do tuổi tác không hợp. Cô hơn anh 5 tuổi. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ phá vỡ một hình tượng cặp đôi hoàn hảo mà cô luôn mong ước. Ai bảo rằng tình yêu không quan trọng tuổi tác! Với cô, nữ lớn tuổi hơn nam là mối quan hệ không bền, không xứng và không logic. Con trai phải thật mạnh mẽ để luôn bảo vệ con gái do đó không thể nào cô lại đi quen một đứa nhóc choai choai đáng mặt em mình.

Nhưng không vì thế mà cô đồng ý cặp bới vất kì gã nào lớn tuổi hơn, chững chạc hơn. Cô tôn trọng mối liên kết hai con người, đó là tình yêu. Cô hay đùa với anh rằng:

“Chừng nào cậu khiến tôi yêu cậu và không thể sống thiếu cậu, tôi sẽ chấp nhận lời tỏ tình đó và làm bạn gái cậu”.

Cô chỉ nói chơi ai dè anh tưởng thật:

“Chị hứa rồi đó nha! Tới khi đó cấm nuốt lời!”

Nhưng thật ra không chỉ có anh tưởng thật mà cả cô cũng thế. Đã một tháng từ khi vụ tai nạn giao thông xảy ra cướp đi sự sống của ba mẹ và đôi chân của cô. Cô gần như suy sụp và hoàn toàn tuyệt vọng nhưng nhờ có anh, cô lấy lại được nghị lực và sự mạnh mẽ. Anh luôn đến bệnh viện chăm sóc và an ủi cô. Những lúc cô muốn buông xuôi và không nghe lời, anh hét lên:

“Chị nghĩ như thế là hay lắm sao? Ba mẹ chị trông thấy cảnh này sẽ vui hơn chăng?”

Cô bật khóc nhìn anh đang nổi giận:

“Chị… không thể… Mọi người nhìn chị bằng con mắt thương hại! Chị… không thể tự làm gì… lúc nào cũng phụ thuộc vào người khác… Em nghĩ cuộc sống như thế có đáng sống không?”

Cô vòng tay ôm người anh, gục đầu vào vai anh nức nở:

“Đáng sợ lắm! Chị… thấy rất cô đơn… Chẳng có ai bên cạnh cả!”.

Anh cũng ôm lấy cô, siết thật chặt:

“Ngốc thế! Em không bao giờ bỏ chị một mình. Yên tâm đi!”.

Có lẽ tình yêu lặng thầm đến lúc nào không hay. Những lúc con người yếu đuối nhất cũng dễ dàng sa vào lưới tình nhất. Cô yêu anh nhưng không dám thừa nhận. Cô không thể trở thành gánh nặng của người mình yêu. Đôi chân liệt này không thể giúp cô làm gì ngoài việc cản trở cuộc sống của anh.

Dỗ dành cô ngủ xong, anh ngồi lặng ngắm gương mặt xanh xao, bàn tay anh vuốt nhẹ những sợi tóc vương trên mặt cô.

Cô rất đẹp, cái đẹp hồn nhiên, ngây thơ như con nít. Tuy cô lớn hơn nhưng trông cô, ai cũng ngỡ là em gái anh. Đôi lúc anh rất buồn, buồn vì cô không hiểu lòng anh, không yêu anh. Nhưng anh tin rằng một ngày nào đó mọi chuyện sẽ thay đổi.

Bất giác, anh cúi đầu hôn lên đôi môi của cô.

Thật nhẹ nhàng và ấm áp. Cô như cảm nhận được nụ hôn và khẽ khàng đáp trả.

“Anh yêu em!” – Anh thì thầm

– “Anh biết em vẫn chưa ngủ. Lần này có thể trả lời anh không?”.

Cô mở mắt, lặng lẽ nhìn anh. Thật lâu, thật lâu. Cô khẽ hỏi:

“Em chẳng có gì xứng với anh. Tại sao anh vẫn thích?! Em chỉ là một kẻ tàn phế. Em chỉ làm khổ lây anh mà thôi!”

“Anh đã nghe qua một câu nói rất hay!”

“Câu gì?”

” Một vật nếu đem chia cho hai người sẽ là điều lí thú vì vậy hãy chia cho anh phân nửa đau khổ của em”

“……Anh…”

“Như câu nói đó… hãy chia cho anh phân nữa đau khổ của em!”.

Cô không trả lời, nước mắt tràn khỏi khoé mi, ràn rụa trên gương mặt. Cô quàng tay ôm lấy cổ anh, nghẹn ngào từng tiếng:

“Em…yêu … anh! Ngoài điều này ra… em chẳng thể… làm gì cho anh cả…”

“Với anh, bấy nhiêu thôi là đủ rồi”

Nắng chiều gần tắt. Từng tia sáng màu cam len lỏi hắt qua ô cửa, chiếu lên chiếc bóng của đôi tình nhân đang hôn nhau. Mây như ôm lấy những tán lá, cành lá khẽ run lên, bồi hồi và say đắm.

Ngày hôm sau, anh lại vào thăm cô.

Dù cô vẫn còn mặc cảm tự ti về đôi chân tàn phế nhưng anh tin rằng tình yêu sẽ tiếp thêm nghị lực cho cô.

“Em đang làm gì đó?” – Anh hỏi khi thấy cô cất nhanh mẩu giấy đang viết trên bàn lúc anh vừa bước vào phòng.

Cô nhìn anh hồi lâu, đôi mắt thật sâu đầy khó hiểu rồi bất chợt cô cười thật dịu dàng:
“Bí mật! Không cho anh biết!”

Anh cũng cười, cắm bó hoa vào lọ trên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc ngỗ nghịch nằm lung tung trên tấm lưng cô:

“Bác sĩ nói khoảng hai ba ngày nữa là em xuất việ


1/3123

Trang:

Mẹo: Ấn vào link chỗ Danh sách chap cuối mỗi truyện để xem full các chap của truyện đó
Bình luận

Truyện ngẫu nhiên

Chị! Em Cảm Nắng Rồi!!! – Chương 15 - 281 lượt đọc
Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh phần 1 - 23,168 lượt đọc
Nhật kí anh yêu em…! - 11,520 lượt đọc
Nếu còn yêu thì đừng từ bỏ - 575 lượt đọc
Tuyết rơi mùa hè 1 – 20 - 13,816 lượt đọc
Cô ấy là của tôi ! – Chương 05 - 872 lượt đọc
Nếu Như Yêu – Chap 27 - 636 lượt đọc
Chương 15: Đặng Mạnh Cường -Tìm lại tình yêu - 1,825 lượt đọc
Cô Là Dân Chơi Hả ? – Chương 21 - 677 lượt đọc
Vợ ơi là vợ full – Chương 8.1 - 414 lượt đọc
Lien Ket

doc truyen

truyen tinh yeu

Tai game dien thoai
CopyRight 2012
U-ON