Tôi với nàng, hai đứa nguyện yêu nhau

Tha thiết từ đây cho đến ngày bạc đầu

Để giao ước tôi trao nàng nhẫn cưới

Em cũng tặng anh khăn hồng thêu cành hoa mai.

Một đêm trăng tròn trên bãi biển, anh cất cao giọng hát trên nền nhạc phát ra từ tiếng đàn ghita cộng hưởng cùng tiếng sóng vỗ rì rào. Ngay bên cạnh, cô say sưa đắm mình vào điệu trữ tình thổn thức từ tận đáy lòng của người yêu. Khi bài hát kết thúc, anh đặt cây đàn xuống, tình tứ vòng tay ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cô. Còn cô ngoan ngoãn rúc đầu vào vòm ngực rắn chắc của anh.

– Em hãy đồng ý làm vợ anh nhé! – Đột ngột, anh lồng vào ngón áp út của cô một chiếc nhẫn được bện bằng cỏ khô. – Tuy anh chỉ là một sinh viên nghèo mới ra trường nhưng nhất định sẽ không để cho vợ mình phải thiếu thốn bất cứ một thứ gì.

– Nhưng… nhưng anh biết đó, em… đã không còn… – Cả người cô run rẩy, giọng nói cũng lắp bắp.

– Anh không để tâm đến việc này đâu. – Anh lập tức ngắt lời cô bằng một giọng nói ấm áp. – Bởi vì, cái màng trinh sinh học đó làm sao có thể sánh được với tình yêu mà anh dành cho em cơ chứ!

– Em cám ơn anh! – Trên khuôn mặt cô, những giọt nước mắt không ngừng tuôn xuống. Chúng phản chiếu ánh sáng mát dịu của trăng tạo thành những hạt pha lê lấp lánh niềm hạnh phúc vô ngần.

Đêm tân hôn, trong căn phòng ngủ ộp ẹp, anh và cô tan chảy vào nhau thật mãnh liệt. Với anh, đây là lần đầu được nếm trải mùi vị của đàn bà. Còn với cô, lần đầu đã trót trao cho người bạn trai bạc bẽo trước kia. Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp, bởi vì tình yêu chân thật giúp con người ta dễ dàng vượt qua mọi định kiến tầm thường.

Hôm sau, anh thức dậy, vệt vội vài giọt máu bồ câu lên tấm ra màu hồng phớt. Anh vừa làm vừa giải thích: “Mắc công ba mẹ lại thắc mắc này nọ rồi nghĩ không tốt về em.” Thì ra, anh làm thế để bảo vệ danh dự cho cô trước mặt nhà chồng. Biết ra, cô một lần nữa vỡ òa trong hạnh phúc.

Năm năm sau, anh từ hai bàn tay trắng làm nên sự nghiệp, trở thành chủ của một doanh nghiệp có tiếng tăm. Xem như anh đã giữ đúng lời hứa của mình, cuộc đời cô được trải đầy vàng bạc và nhung lụa, bất kỳ người phụ nữ nào nhìn vào cũng phải thèm khát. Nhưng khi màn đêm buông xuống, chỉ có bốn bức tường vô tri mới thấu hiểu được nỗi muộn phiền của cô.

Ngày hôm đó, 11h tối, chuông điện thoại reo inh ỏi.

– Con ngủ chưa em?

– Con đang ngủ! Còn anh về đến đâu rồi? – Nhìn sang đứa con trai bé bỏng ngủ gục bên cạnh ổ bánh kem sinh nhật, lòng cô quặn thắt.

– À, nhắn với con là anh đã mua quà rồi nhưng không thể về kịp. Hợp đồng phải dời lại đến ngày mai mới hoàn tất. Khi nào xong, anh sẽ về ngay.

– Dạ, em hiểu rồi! – Cô chẳng phàn nàn gì vì đã quá quen thuộc với những việc đại loại như vậy.

Cô cúp máy rồi lầm lũi bế con trở về phòng. Nằm cạnh con, cô đưa ánh mắt vô hồn lướt quanh bốn phía trống trải, trong miệng tràn ngập một vị đắng. Gần hai năm nay, anh luôn như vậy, bỏ lỡ những ngày kỷ niệm quan trọng của gia đình bằng những chuyến đi công tác ngắn ngày hoặc dài ngày. Thậm chí, những ngày anh có mặt ở nhà cũng ít dần đi theo thời gian. Nhưng cô vẫn âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn bởi vốn luôn tin rằng chồng mình đang nhọc công làm việc chứ chẳng phải chơi bời gì.

Hôm sau, em gái của cô sang chơi đột xuất.

– Chị! Anh rể đang có bồ nhí ở bên ngoài! – Vừa vào nhà, em gái liền hớt hải thông báo.

– Em đừng giỡn như vậy chứ! – Cô cười ngặc nghẽo vì xem đây là câu chuyện vui hay nhất mình từng được nghe qua.

– Bộ chị nhìn mặt em giống đang nói giỡn lắm sao? Bạn em đi Singapore du lịch, có chụp rất nhiều hình, nào ngờ chụp được cả hình anh rể tình tứ với người phụ nữ lạ. Nếu chị không tin thì cứ xem đi! – Em gái đưa ra một sấp hình dày cộm. Khuôn mặt của anh và một cô gái xinh đẹp lần lượt hiện ra rõ nét ở rất nhiều góc độ khác nhau. Họ vui vẻ quấn lấy nhau, thậm chí chạm môi nhau ngay giữa chốn công cộng.

“Phịch” một tiếng, cả sấp hình rơi vương vãi trên nền đất. Cô như người vừa mới thức giấc, đầu óc vẫn còn mơ màng chưa nhận thức rõ được mình đang tỉnh hay mơ. Rồi trong thoáng chốc, người cô mềm nhũn, nằm dài trên chiếc ghế trường kỷ. Cô nằm đó bất động rất lâu, hai mắt dàn giụa nước. Nhìn thấy cô như vậy, em gái lo lắng khuyên can đủ điều nhưng cô không thể nghe lọt tai được chữ nào.

Cô cứ nằm như vậy cho đến trời tắt nắng rồi tự mình đứng dậy. Một lúc sau, anh về, mang theo rất nhiều quà cho cô và con trai. Như thường lệ, cô vẫn đón chồng trở về sau chuyến công tác bằng thái độ ân cần, niềm nở. Cả em gái cũng không biết được cô đang nghĩ gì trong đầu.

Vài tháng sau, khi đang ở nhà, anh lén lút nhận một cuộc gọi bí mật.

– Đã bảo là mấy ngày nay anh phải về nhà chơi với con rồi mà!

– Cho người ta xin lỗi đi! Ba hôm nữa là sinh nhật của người ta nên người ta chỉ muốn nhắc anh một t