———–
Trong bộ đồng phục bảo vệ, Tuấn Dương xách Minh Quý đang nửa say nửa tỉnh ra khỏi quán bar để cậu bạn hít thở chút không khí tươi mới. Đứng lảo đảo, cười ngớ ngẩn một lúc thì cậu ta gập người nôn thốc nôn tháo, mặt mũi nhăn nhó tới thảm hại. Nôn xong, cậu ta ngồi phịch xuống đất, lau miệng vào áo… Tuấn Dương. 

- Tên điên này! Cậu muốn ăn đấm à!

- Đấm đi, nếu cậu muốn chúng ta gặp nhau tại tòa! 

Tuấn Dương nhịn. Chẳng phải anh sợ lời đe dọa nồng mùi rượu kia mà nắm đấm không thể dùng với kẻ say! Hơn hết anh cần hắn tỉnh táo để làm rõ trò đồi bại hắn vừa gây ra. Anh hất mặt hỏi:

- Cậu sao đấy hả? Rượu làm hay cậu làm?

- Thích thì làm. Thế thôi! – Minh Quý cười khinh khỉnh.

- À cậu hay nhỉ! Việc nghiêm trọng mà cậu cho là thế thôi! Tôi thất vọng về cậu! Cậu giả tạo thì tôi biết từ lâu, nhưng không ngờ bộ mặt thật của cậu đáng ghê tởm đến vậy. Cậu nghĩ cậu là ai mà dám hại con bé đó trước mặt nhiều người thế! Xem chúng tôi là mù điếc hết à?

- Chuyện vặt không cần cậu tốn công uốn lưỡi!

Minh Quý nhăn mặt ngán ngẩm cứ như Tuấn Dương đang xé chuyện bé ra to đùng. Vừa nãy khi bị đám bạn chất vất, trách mắng anh cũng tỏ thái độ hệt như vậy.
Lúc này anh chỉ muốn hứng những lời chửi rủa, sỉ vả chứ đừng nhai đi nhai lại mấy câu tẻ nhạt kiểu như “ Tại sao cậu làm vậy? Chúng tôi đã kính nể cậu biết bao! ”, “ Cậu không muốn thế, chỉ vì rượu làm cậu mất kiểm soát phải không Minh Quý? ”, … 

Ha, hay thật! Mến mộ anh là tự bọn họ chứ đâu phải ép buộc, anh không có nghĩa phụ phải gìn giữ hình ảnh một Hồ Minh Quý đẹp đẽ mà họ luôn tôn thờ.Anh sống đời anh, sai ở đâu? 

- Từ giờ tôi sẽ xấu xa vậy đấy. Các cậu không chịu nổi thì đừng nhìn mặt tôi. Thế thôi!

Càng bất cần bao nhiêu thì càng cô độc bấy nhiêu… Cảm giác này Tuấn Dương hiểu quá rõ qua lối sống buông thả trước đây. Vẫn luôn miệng bảo không cần ai nhưng lòng lại đắng chát