Doctruyen9x.Com
Game Tìm kiếm

Blog truyện tình yêu

Like Fanpage Doctruyen9x để cập nhật truyện mới nhất

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng

Chỉ có thể là yêu – Phần 2


Đọc truyện Chỉ có thể là yêu – Phần 2: Giông Tố

Chỉ có thể là yêu – Phần II – Chương 01

Thảo Nhi nghe tiếng gió giật cửa sổ ầm ầm, vội vàng chạy lên lầu. Vị khách ở phòng 22, người duy nhất còn ở lại đây trước khi cơn bão ập đến, có lẽ đã đi đâu đó và quên đóng cửa sổ. Trận bão đầu tiên của năm nay quả thật rất dữ dội. Nhà nghỉ đã hết khách từ chiều qua, khi dự báo thời tiết đưa tin về trận bão và biển bắt đầu nổi sóng dữ dội. Dì Huyền cũng bị kẹt ở thành phố vì bà ngoại đang ốm, ở nhà nghỉ giờ chỉ có chị Lan- chị họ của cô và Lâm- cậu con trai lớn của dì. Mưa ngày một lớn. Cả bầu trời tối sầm lại, đen kịt, mặt biển cũng gào lên như một con thú bị thương. Nhìn bà chị ngồi bó gối trên ghế với ngọn nến leo lét cháy, Thảo Nhi tỏ vẻ sốt ruột khi giờ này Lâm vẫn chưa về:

- Nó đi đâu mà chẳng điện về một câu nữa.

- Bão thế này mạng điện thoại cũng trục trặc chứ chẳng đùa.

- Biết là có bão mà nó còn ra ngoài.- Cô ngồi xuống ghế, chắt lưỡi.

Đúng lúc ấy có tiếng đập cửa, Thảo Nhi vội vàng ra mở. Một người ướt lướt thướt lao vào, gió cũng thốc vào theo là cô khó khăn lắm mới giữ được cánh cửa. Anh chàng đó giúp cô khép chặt cửa lại, chính là vị khách duy nhất còn lưu lại đây. Nhìn cô, anh ta nhoẻn miệng cười:

- Mưa dữ quá! Anh còn tưởng không về nổi đây nữa. Có nước nóng không em nhỉ?

- Mất điện nên không có nước nóng đâu anh, anh thông cảm nhé!- Cô lắc đầu.

- Ừ…- Anh ta rũ rũ mái tóc rối bù và ướt làm nước bắn tung tóe xuống nền nhà.- Không sao mà, anh lên tắm cái.

Anh chàng này tỏ ra như đã quen cô từ lâu lắm trong khi rõ ràng là cô mới gặp anh ta được một lần khi anh ta đến đặt phòng. Tên anh ta là Duy, đến du lịch với niềm đam mê chụp ảnh. Anh ta đã ở đây cả tuần, ngày nào cũng đi từ sáng tới tối muộn mới chịu về.

Duy lên phòng rồi, Thảo Nhi lấy cây lau nhà lau khô chỗ ướt. Vừa lau xong thì lần thứ hai có tiếng đập cửa. Chắc là Lâm về. Cô tháo chốt cửa, chuẩn bị mắng cho cậu em họ một trận té tát thì cô đã phải thốt lên, gần như là sửng sốt. Người xuất hiện sau cánh cửa dường như cũng bị bất ngờ. Kết quả là cả hai cứ đứng nhìn nhau trân trân, không biết phản ứng thế nào.

- Ai thế?- Chị Lan nhổm dậy khi gió làm ngọn nến gần như tắt ngúm nếu chị không nhanh tay che lại.

Bừng tỉnh, cô lúng túng đứng dịch sang một bên nói:

- Anh vào đi.

Long không bước vào, ngập ngừng hỏi:

- Đây là nhà Lâm à?

- Anh biết Lâm à?- Cô ngạc nhiên.- Nó là em họ của em.

- Lâm đang ở bệnh viện, em đi với tôi.

Nói rồi anh chộp lấy tay cô.

- Có chuyện gì sao?- Cô tái mặt hỏi.

- Đi đã.- Anh kéo cô ra ngoài.

Nhi khẽ rùng mình vì gió lạnh và mưa táp vào người rát rạt. Nhưng ngay lập tức, Long đã trùm lên người cô một cái áo mưa dày và dài để che mưa. Hai tay anh ôm lấy vai cô để dẫn đường vì lúc này cô không nhìn thấy gì cả. Rồi cô thấy mình bị đẩy vào trong ô tô, không khí trở nên ấm áp hẳn. Long cũng vào xe ngay và quẳng áo mưa ra phía sau. Vuốt mấy lọn tóc ướt, cô nhìn anh lúc này tái nhợt thấy rõ nên lo lắng nhắc:

- Anh ướt hết rồi, coi chừng cảm đó.

Nói xong, cô mới thấy ngạc nhiên là trong lúc này cô chẳng mảy may lo lắng cho cậu em họ đang nằm trong bệnh viện mà trong đầu chỉ có người con trai đang ngồi bên cạnh.

Long im lặng, đưa tay tăng nhiệt độ trong xe lên. Rồi anh mở máy, chiếc xe lao vào giữa bóng đêm mịt mùng.

Bệnh viện trung tâm cách nhà dì Huyền 2km, nhưng trời mưa khiến cô có cảm giác nó xa hơn rất nhiều. Long cứ im lặng suốt nên cô thấy càng bối rối hơn. Cô quay ra phía cửa sổ, bầu trời u ám, vần vũ mây đen, chớp sáng lên liên hồi, không biết khi nào cơn bão mới tan? 

Chiếc xe dừng lại ở trước lối đi lên sảnh lớn của bệnh viện. Một người mặc áo sơ mi đen cầm ô từ trên chạy xuống. Tháo dây an toàn cho cô, Long nói:

- Em vào trước đi.

Người đàn ông cầm ô che cho cô đi vào và dẫn cô đi. Đến cuối hành lang tầng hai, anh ta chỉ vào căn phòng phía bên tay trái, nói:

- Em cô ở trong này.

Vừa bước vào, Nhi đã nhận ngay ra Lâm đang ngồi cười toe toét nói chuyện với một bệnh nhân ở giường đối diện. Đầu cậu ta quấn băng, 1 tay thì bó bột, sao mà giống hình ảnh Long trước đây thế? Thấy cô, Lâm thôi cười, vẫy tay:

- Nhi… đến nhanh thế? 

Vì bằng tuổi nên chẳng bao giờ Lâm gọi cô là chị mà toàn xưng hô như bạn bè vậy.

- Em bị làm sao thế? Đầu có sao không? Tay bị gãy à?

- Không sao đâu, thế mẹ biết chưa?

- Dì chưa. Chị đi vội quá nên không báo cho ai cả.

- Đừng báo làm gì. Cứ để mẹ với thằng Dũng ở đó với bà ít ngày cũng được.

- Nhưng sao cậu lại te tua thế này?

Lâm chỉ tay ra cửa, nói:

- Anh ấy về đón Nhi hả?

Long đang đứng ở ngoài cửa nhìn vào.

- Ừ, Lâm biế



Trang:

Mẹo: Ấn vào link chỗ Danh sách chap cuối mỗi truyện để xem full các chap của truyện đó
Bình luận

Truyện ngẫu nhiên

Nếu Như Yêu – Chap 16 - 558 lượt đọc
Tình Yêu Quý Tộc - 16,811 lượt đọc
YÊU MỘT NGƯỜI BẰNG TUỔI - 3,185 lượt đọc
Lien Ket

doc truyen

truyen tinh yeu

Tai game dien thoai
CopyRight 2012
U-ON